Nghe Vân Sơn giải thích xong, Lâm Bách Xuyên mới thật sự hiểu ra. Ánh mắt hắn thu liễm, tia sắc bén ban nãy cũng biến mất không còn tung tích. Bảo sao ngay từ đầu Vân Sơn đã đặc biệt chiếu cố hắn, hóa ra căn nguyên là ở chỗ này.
Hắn thật không ngờ Vân Sơn lại là ngoại sanh của Triệu Huyền Nhất.
“Thì ra Vân huynh và Triệu thống lĩnh còn có tầng quan hệ này.” Lâm Bách Xuyên khẽ cười, nói: “Thật ra Vân huynh cũng không cần khách khí như thế. Ta đúng là từng giúp Triệu thống lĩnh vài việc, nhưng hắn cũng đã cho ta không ít chỗ tốt.
Nói cho cùng, nếu không có Triệu thống lĩnh, đến tư cách tham gia khảo hạch Trấn Yêu quân ta cũng không có. Cho nên Triệu thống lĩnh không hề nợ ta điều gì.” Lâm Bách Xuyên chân thành nói.




